Hôm nay chúng tôi đi thăm gia đình anh Ngọc tại xã Đồng Lương, huyện Lang Chánh, tỉnh Thanh Hoá. Đây là một trường hợp đáng thương, một mình anh Ngọc sống côi cút trong một căn nhà tuềnh toàng chẳng có thứ già đánh giá ngoài một con gà và vài ba con vịt. Trước đây anh cũng xây dựng gia đình nhưng vợ con anh đã bỏ đi. Có lẽ vì vậy mà tâm lý của anh trở nên bất bình thường. Trong nhà anh chẳng có gì nhưng hỏi gì cũng chẳng cần. Cũng là phận người mà sao anh khác xa anh khác với mọi người đến thế!
BTT Caritas Thanh Hóa

Tin cùng chuyên mục:
Nụ Cười Hồi Sinh Từ Những Tấm Lòng Xa Xứ
TIẾNG GỌI TỪ NỖI ĐAU TẬN CÙNG: 20 NĂM LỌC MÁU VÀ NGHỊ LỰC CỦA NGƯỜI CHA
NƠI TẬN CÙNG NỖI ĐAU CẦN MỘT NHỊP CẦU HY VỌNG
MÁI ẤM CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT: KHI TÌNH NGƯỜI MANG ĐẾN ĐỔI THAY